孙烈妇歌

金朝 杨奂
平陆有烈妇,地望雄诸吴。从居孩提间,体貌迥尔殊。 举家爱惜心,不啻千金珠。眉拂夏茧蛾,鬓亸春林乌。 芙蓉羡颜色,冰雪羞肌肤。十二巧针指,十四婉步趋。 姻戚未省识,闺阃何曾踰。孙郎邑中秀,少小依师儒。 双亲为择对,买红缠酒壶。青鸾得綵凤,誓结百年娱。 屈己接妯娌,尽心奉舅姑。孰谓连理枝,半璧先摧枯。 春风合欢床,分守夜雨孤。西邻久钦慕,诚与六礼俱。 贿好靡不周,下逮役使徒。父兄去世乱,仓卒谁携扶。 母嫂怜幼寡,且微反哺雏。号诉竟莫察,僵仆气不苏。 同穴大义在,初言宁忍辜。日闻势转逼,托媒致区区。 将汝已死妇,配我未葬夫。朝决暮即行,参差当自屠。 王族忽承命,搔首久踟蹰。此事难为谐,此理古亦无。 女闻一抚掌,天道卒敢诬。腐骨尚知爱,而况生人躯。 素志从此伸,里巷咸惊吁。秋风万马来,所至皆丘墟。 粟堆坡头路,月黑忘崎岖。乡兵共乌合,焉能保不虞。 俄顷鼓声绝,崩溃东北隅。壮者被杀戮,弱者遭縻驱。 妇时飞悬厓,翩若赴水凫。皎皎盈尺玉,未甘苍蝇污。 鲜鲜全匹锦,岂容浊秽涂。向是健男子,足授丈二殳。 航海鲙长鲸,荡荆缚于菟。悲哉女子身,裙裾郁壮图。 胡不具始末,奏之达帝都。外则诏郡国,内则正宫襦。 胡不搆祠宇,揭之当官衢。近使感义节,远使惩淫愚。 不然布台阁,直笔一再濡。特书彤史上,永世瞻范模。
píng yǒu liè   wàng xióng zhū cóng hái jiān   mào jiǒng ěr shū
jiā ài xīn   chì qiān jīn zhū méi xià jiǎn é   bìn duǒ chūn lín
róng xiàn yán   bīng xuě xiū shí èr qiǎo zhēn zhǐ   shí wǎn
yīn wèi shěng shí   guī kǔn zēng sūn láng zhōng xiù   shào xiǎo shī
shuāng qīn wéi duì   mǎi hóng chán jiǔ qīng luán cǎi fèng   shì jié bǎi nián
jiē zhóu   jìn xīn fèng jiù shú wèi lián zhī   bàn xiān cuī
chūn fēng huān chuáng   fēn shǒu 西 lín jiǔ qīn   chéng liù
huì 贿 hǎo zhōu   xià dǎi shǐ 使 xiōng shì luàn   cāng shuí xié
sǎo lián yòu guǎ   qiě wēi fǎn chú hào jìng chá   jiāng
tóng xué zài   chū yán níng rěn wén shì zhuǎn   tuō méi zhì
jiāng   pèi wèi zàng cháo jué xíng   cēn dāng
wáng chéng mìng   sāo shǒu jiǔ chí chú shì nán wéi xié  
wén zhǎng   tiān dào gǎn shàng zhī ài   ér kuàng shēng rén
zhì cóng shēn   xiàng xián jīng qiū fēng wàn lái   suǒ zhì jiē qiū
duī tóu   yuè hēi wàng xiāng bīng gòng   yān néng bǎo
é qǐng shēng jué   bēng kuì dōng běi zhuàng zhě bèi shā   ruò zhě zāo
shí fēi xuán   piān ruò shuǐ jiǎo jiǎo yíng chǐ   wèi gān cāng ying
xiān xiān quán jǐn   róng zhuó huì xiàng shì jiàn nán   shòu zhàng èr shū
háng hǎi kuài cháng jīng   dàng jīng bēi zāi shēn   qún zhuàng
shǐ   zòu zhī wài zhào jùn guó   nèi zhèng gōng
gòu   jiē zhī dāng guān jìn shǐ 使 gǎn jié   yuǎn shǐ 使 chéng yín
rán tái   zhí zài shū tóng shǐ shàng   yǒng shì zhān fàn