孙鍊士话龙虎山之胜於其行因以送之

宋代 叶适
群嶂倚天傍四环,中峰受拱低伏蹲。 云锦交流紫团外,却注彭蠡如倾奔。 道阮已去丹灶冷,今代符行妖鬼静。 孔师何事亦逃儒,为爱冰林雪蒙顶。 我居无山冬不雪,只受虚空满轮月。 子能作意肯重来,更待墙东笋堪掘。
qún zhàng tiān bàng huán   zhōng fēng shòu gǒng dūn  
yún jǐn jiāo liú tuán wài   què zhù péng qīng bēn  
dào ruǎn dān zào lěng   jīn dài xíng yāo guǐ jìng  
kǒng shī shì táo   wèi ài bīng lín xuě méng dǐng  
shān dōng xuě   zhǐ shòu kōng mǎn lún yuè  
zi néng zuò kěn chóng lái   gèng dài qiáng dōng sǔn kān jué