孙处士挽诗

宋代 邓林
孙君高世士,养晦烟萝中。三秀咽沆瀣,九还炼芙蓉。 所期后天老,辟谷追赤松。谁云金石姿,翻与蒲柳同。 倏若朝露晞,洎若逝水东。黄山失故色,白杨起悲风。 潜德未昭晰,遗恨无终穷。些馀蒿里曲,猿鹤啼苍空。
sūn jūn gāo shì shì   yǎng huì yān luó zhōng sān xiù yàn hàng xiè   jiǔ hái liàn róng
suǒ hòu tiān lǎo   zhuī chì sōng shuí yún jīn shí 姿   fān liǔ tóng
shū ruò zhāo   ruò shì shuǐ dōng huáng shān shī   bái yáng bēi fēng
qián wèi zhāo   hèn zhōng qióng xiē hāo   yuán cāng kōng