宿南华

明代 吴旦
满天凉露净微飔,向夜疏帘手自披。明月故人千里共,白云禅室九秋期。 斋钟乍断啼猿续,塔火初燃落雁知。一与远公谈谛义,欲投莲社恋真师。
mǎn tiān liáng jìng wēi   xiàng shū lián shǒu míng yuè rén qiān gòng bái   yún chán shì jiǔ qiū    
zhāi zhōng zhà duàn yuán   huǒ chū rán luò yàn zhī yuǎn gōng tán   tóu lián shè liàn zhēn shī