宿囊山寺

宋代 高翥
小泊囊山古化城,山林端足擅高名。 楼台影外秋风老,锺磬声中夜气清。 客子情怀宜淡薄,主人言语亦分明。 只应海月堂前境,从此江胡有梦成。
xiǎo náng shān huà chéng   shān lín duān shàn gāo míng  
lóu tái yǐng wài qiū fēng lǎo   zhōng qìng shēng zhōng qīng  
qíng huái 怀 dàn   zhǔ rén yán fēn míng  
zhǐ yīng hǎi yuè táng qián jìng   cóng jiāng yǒu mèng chéng