苏幕遮•帘外听堕钗声

清代 董以宁
玉钩垂,犀箔护。肯递春风,偏断游丝路。内里暗闻钗响度。 掷地金声,抵得天台赋。 望明妆,遮薄雾。闹扫虽松,窣堕知何故。难道拔时纤手误。 倘为侬来,忽地回头顾。
gōu chuí   kěn chūn fēng   piān duàn yóu nèi àn wén chāi xiǎng
zhì jīn shēng   tiān tāi
wàng míng zhuāng   zhē nào sǎo suī sōng   duò zhī nán dào shí qiàn shǒu
tǎng wèi nóng lái   huí tóu