苏幕遮(春情)

宋代 赵文
绿秧平,烟树远,村燕声喧,凫雁归来晚。自倚阑干舒困眼。一架葡萄,青得池塘满。 饮先愁,吟又懒。几许闲情,百计难消遣。客路不如归梦短。何况啼鹃,怎不教肠断。
绿 yāng píng   yān shù yuǎn   cūn yàn shēng xuān   yàn guī lái wǎn lán gān shū kùn yǎn jià tao   qīng chí táng mǎn
yǐn xiān chóu   yín yòu lǎn xián qíng   bǎi nán xiāo qiǎn guī mèng duǎn kuàng juān   zěn jiào cháng duàn