苏幕遮

宋代 王质
淹留佳客坐、百年粗粝腐儒餐”者也。两辞极道湖山云月之趣因以记相与之意云 水风轻,吹不皱。上下浮光,两镜光相就。云锦摇香吹散酒。细听清谈,玉屑津津嗽。 明月前,斜阳后。竹露秋声,拂拂寒生袖。掇取湖山聊入手。紫阁黄扉,到了终须有。
yān liú jiā zuò bǎi nián cān   zhě liǎng dào shān yún yuè zhī yīn xiāng zhī yún
shuǐ fēng qīng   chuī zhòu shàng xià guāng   liǎng jìng guāng xiāng jiù yún jǐn yáo xiāng chuī sàn jiǔ tīng qīng tán   xiè jīn jīn sòu
míng yuè qián   xié yáng hòu zhú qiū shēng   hán shēng xiù duō shān liáo shǒu huáng fēi   dào le zhōng yǒu