苏幕遮

清代 顾贞观
玉炉香,谁与共。旖旎烟丝,吹出罗帱缝。双鬓怯翻寒髼松,才话分携,已做天涯梦。 醒时衾还独拥。约略离亭,人远鸡声送。别是五更愁一种。 冷透心窝,自怪无端痛。
xiāng   shuí gòng yān   chuī chū luó chóu fèng shuāng bìn qiè fān hán péng sōng   cái huà fēn xié   zuò tiān mèng
xǐng shí qīn hái yōng yuē lüè tíng   rén yuǎn shēng sòng bié shì gēng chóu zhǒng
lěng tòu xīn   guài duān tòng