苏幕幕(客中独坐。)

宋代 柴元彪
晚晴初,斜照里。远水连天,天外帆千里。百尺高楼谁独倚。滴落梧桐,一片相思泪。 马又嘶,风又起。断续寒砧,又送黄昏至。明月照人人不睡。愁雁声声,更切愁人耳。
wǎn qíng chū   xié zhào yuǎn shuǐ lián tiān   tiān wài fān qiān bǎi chǐ gāo lóu shuí luò tóng   piàn xiāng lèi
yòu   fēng yòu duàn hán zhēn   yòu sòng huáng hūn zhì míng yuè zhào rén rén shuì chóu yàn shēng shēng   gèng qiè chóu rén ěr