宿密庵分韵赋诗得衣字

宋代 朱熹
不到仙洲岁月移,携壶特地款岩扉。已惊素雪清人骨,更喜苍烟染客衣。 新赏不妨频徙倚,旧题何事独嘘嚱。明朝驿骑黄尘里,莫待迷涂始赋归。
dào xiān zhōu suì yuè   xié kuǎn yán fēi jīng xuě qīng rén gèng   cāng yān rǎn    
xīn shǎng fáng pín   jiù shì míng cháo 驿 huáng chén   dài shǐ guī