宿绿溪

宋代 刘敞
云昏江水阔,两淮不可测。山丘望亦迷,马牛岂易识。 高帆乘长风,俄倾屡攲仄。未知所趣向,稍稍万宇黑。 近津见芦苇,其外水正白。操舟投其间,宿鸟俱辟易。 水深不可缆,丛梗以为力。蚊蚋秋尚繁,不眠坐通夕。 中宵风逾厉,潮水相荡击。安得似人者,謦欬在我侧。 天明启牖户,愿见白日色。莽苍旸谷间,竟为雾雨隔。 追观宵征处,波恶生悸惕。绝粮非陈蔡,从者亦悽恻。
yún hūn jiāng shuǐ kuò   liǎng huái shān qiū wàng   niú shí    
gāo fān chéng cháng fēng   é qīng wèi zhī suǒ xiàng shāo   shāo wàn hēi    
jìn jīn jiàn wěi   wài shuǐ zhèng bái cāo zhōu tóu jiān   niǎo 宿    
shuǐ shēn lǎn   cóng gěng wéi wén ruì qiū shàng fán   mián zuò tōng    
zhōng xiāo fēng   cháo shuǐ xiàng dàng ān de rén zhě qǐng   kài zài    
tiān míng yǒu   yuàn jiàn bái mǎng cāng yáng jiān jìng   wèi    
zhuī guān xiāo zhēng chù   è shēng jué liáng fēi chén cài cóng   zhě