宿灵隐禅房次刘邦彦韵

明代 史鉴
览胜行行到上方,翠微深处有禅房。朋来薄暮还投宿,僧悟无生已坐忘。 灯火照人归别院,石台敷席对匡床。天风洒雨沾衣湿,松影和云满地凉。 接竹引泉通绝涧,开门放月转回廊。呼童斲笋烹春茗,拥被论诗觉夜香。 鹿女踏花依净土,鹤群警露唳层岗。欢娱此去应须得,会合如斯不可常。 莲社逍遥将继远,兰奢称赞独输王。闻更最苦今宵短,话旧空悲往日长。 晚节莫因些少失,浮生休著许多忙。刘郎肯践南山约,再绊芒鞋入杳茫。
lǎn shèng xíng xíng dào shàng fāng   cuì wēi shēn chù yǒu chán fáng péng lái hái tóu sēng 宿   shēng zuò wàng    
dēng huǒ zhào rén guī bié yuàn   shí tái duì kuāng chuáng tiān fēng zhān shī sōng 湿   yǐng yún mǎn liáng    
jiē zhú yǐn quán tōng jué jiàn   kāi mén fàng yuè zhuǎn huí láng tóng zhuó sǔn pēng chūn míng yōng   bèi lùn shī jué xiāng    
鹿 huā jìng   qún jǐng céng gǎng huān yìng huì   cháng    
lián shè xiāo yáo jiāng yuǎn   lán shē chēng zàn shū wáng wén gèng zuì jīn xiāo duǎn huà   jiù kōng bēi wǎng zhǎng    
wǎn jié yīn xiē shǎo shī   shēng xiū zhù duō máng liú láng kěn jiàn nán shān yuē zài   bàn máng xié yǎo máng