宿康谷晓归

明代 顾璘
山寺鸣鸡促晓驺,篮舆冲黑过峰头。天低路向云中落,雾重山如海上浮。 竹叶随时供野酌,桃花何处问渔舟。松泉满眼行将尽,已动红尘簿领愁。
shān míng xiǎo zōu   lán chōng hēi guò fēng tóu tiān xiàng yún zhōng luò   chóng shān hǎi shàng
zhú suí shí gōng zhuó   táo huā chǔ wèn zhōu sōng quán mǎn yǎn xíng jiāng jǐn   dòng hóng chén 簿 lǐng chóu