宿京江口期刘慎虚不至

唐代 王昌龄
霜天起长望,残月生海门。 风静夜潮满,城高寒气昏。 故人何寂寞,久已乖清言。 明发不能寐,徒盈江上尊。
shuāng tiān cháng wàng   cán yuè shēng hǎi mén
fēng jìng cháo mǎn   chéng gāo hán hūn
rén   jiǔ guāi qīng yán
míng néng mèi   yíng jiāng shàng zūn