宿介休

唐代 王翰
吟断西风首重搔,一肩行李不胜劳。云移天影霁光淡,雨洗山容秋气高。 末路艰危心易感,少年凌轹意偏豪。月明孤馆不成梦,起坐挑灯读楚骚。
yín duàn 西 fēng shǒu zhòng sāo   jiān xíng shèng láo yún tiān yǐng guāng dàn   shān róng qiū gāo
jiān wēi xīn gǎn   shào nián líng piān háo yuè míng guǎn chéng mèng   zuò tiǎo dēng chǔ sāo