宿江口

唐代 于武陵
南渡人来绝,喧喧雁满沙。自生江上月,长有客思家。 半夜下霜岸,北风吹荻花。自惊归梦断,不得到天涯。
nán rén lái jué   xuān xuān yàn mǎn shā shēng jiāng shàng yuè   zhǎng yǒu jiā
bàn xià shuāng àn   běi fēng chuī huā jīng guī mèng duàn   dào tiān