随隐为祝南山赋

元代 黄庚
踪迹何拘似白云,不专丘壑避红尘。 田堪耕稼即莘野,水可钓鱼皆渭滨。 无碍滞心宁择地,有幽闲处便容身。 一筇忽入青山去,岂是终南捷径人。
zōng shì bái yún   zhuān qiū hóng chén  
tián kān gēng jià shēn   shuǐ diào jiē wèi bīn  
ài zhì xīn níng   yǒu yōu xián chǔ biàn 便 róng shēn  
qióng qīng shān   shì zhōng nán jié jìng rén