岁宴行

清代 王昌麟
镫光炉焰红氤氲,庭芜枯尽蛩不闻。树颠月色送虬影,天上北风躯冻云。 仰天一笑开颜色,今宵始觉栖京国。沉吟身世感天涯,呼童进酒浇胸臆。 忆昔江楼酒中别,梅花满枝耀晴雪。共誇咳唾气成珠,谁分飘零衾似铁。 文章不信天真妒,求仙仍傍天衢住。四望空增平子愁,千金难买孙阳顾。 太行峻阪与天齐,骥犹难上况驽蹄。耻从人海随鸣雁,聊向黉宫听晓鸡。 典胄高堂执卷升,掉头三见璧池冰。顽金再入昆吾冶,散木重经大匠绳。 积分无多膺奏最,此生敢在诗书外。不劳空舍闭何蕃,已见文章留郭泰。 自从海上妖氛黑,吾侪抗议排杨墨。及今未见天清澄,还抱遗经三叹息。 儒生干禄术恒诡,简练揣摩学苏子。但求一击攫金貂,岂念三冬足文史。 尺管何能测圣涯,朽株自合随风靡。千年古柏蟠蛟龙,枝叶苍苍在瞽宗。 谁能图画传标格,明朝踏雪吾其从。
dèng guāng yàn hóng yīn yūn   tíng jǐn qióng wén shù diān yuè sòng qiú yǐng   tiān shàng běi fēng dòng yún
yǎng tiān xiào kāi yán   jīn xiāo shǐ jué jīng guó chén yín shēn shì gǎn tiān   tóng jìn jiǔ jiāo xiōng
jiāng lóu jiǔ zhōng bié   méi huā mǎn zhī yào 耀 qíng xuě gòng kuā tuò chéng zhū   shuí fēn piāo líng qīn shì tiě
wén zhāng xìn tiān zhēn   qiú xiān réng bàng tiān zhù wàng kōng zēng píng zi chóu   qiān jīn nán mǎi sūn yáng
tài xíng jùn bǎn tiān   yóu nán shàng kuàng chǐ cóng rén hǎi suí míng yàn   liáo xiàng hóng gōng tīng xiǎo
diǎn zhòu gāo táng zhí juǎn shēng   diào tóu sān jiàn chí bīng wán jīn zài kūn   sàn zhòng jīng jiàng shéng
fēn duō yīng zòu zuì   shēng gǎn zài shī shū wài láo kōng shě fān   jiàn wén zhāng liú guō tài
cóng hǎi shàng yāo fēn hēi   chái kàng pái yáng jīn wèi jiàn tiān qīng chéng   hái bào jīng sān tàn
shēng gàn shù héng guǐ   jiǎn liàn chuǎi xué dàn qiú jué jīn diāo   niàn sān dōng wén shǐ
chǐ guǎn néng shèng   xiǔ zhū suí fēng qiān nián bǎi pán jiāo lóng   zhī cāng cāng zài zōng
shuí néng huà chuán biāo   míng cháo xuě cóng