濉阳

宋代 徐积
尝闻唐李氏,世号为贤妻。以力营七丧,或谓难庶几。 孰知蔡家妇,其事乃同之。岂特在中馈,无往而无仪。 孝于其所尊,慈于其所卑。即知义所在,能终义所为。 我生至此极,我嫁逢百罹。其属死略尽,其骨俱无归。 身为未亡人,心乃真男儿。以己任其责,无忘须臾时。 但恐事不济,安知恤寒饥。乃捐奉生具,而为送亡资。 面不御膏沐,首不加冠笄。金珠鬻于市,文绣容何施。 更无囊中装,唯有身上衣。殆将截其发,幸苟完其肌。 所得盖良苦,所积从细微。如此十年久,犹以为支离。 日下卜诸良,宅兆相厥宜。一举十八丧,一旦得所依。 手自植松楸,身亦沾涂泥。何暇裹两足,但知勤四肢。 居者叹于室,行者泣于歧。鸟亦助叫号,人思操蔂梩。 冥冥长夜魂,所获喜可知。郁郁佳城中,不为中道尸。 卒办其家事,少慰而心悲。义深海可涸,行坚山可摧。 孤诚贯白日,幽光淩虹霓。吾闻古烈女,荦荦非无奇。 一死盖易处,一节亦易持。至如张氏者,使人尤歔欷。 谁为孝妇传,谁为黄绢碑。亦有淮上翁,为述濉阳诗。 移书太史氏,无令兹逸遗。
cháng wén táng shì   shì hào wèi xián yíng sàng huò   wèi nán shù    
shú zhī cài jiā   shì nǎi tóng zhī zài zhōng kuì   wǎng ér    
xiào suǒ zūn   suǒ bēi zhī suǒ zài néng   zhōng suǒ wéi    
shēng zhì   jià féng bǎi shǔ lüè jìn   guī    
shēn wéi wèi wáng rén   xīn nǎi zhēn nán ér rèn   wàng shí    
dàn kǒng shì   ān zhī hán nǎi juān fèng shēng ér   wèi sòng wáng    
miàn gào   shǒu jiā guān jīn zhū shì wén   xiù róng shī    
gèng náng zhōng zhuāng   wéi yǒu shēn shàng dài jiāng jié xìng   gǒu wán    
suǒ de gài liáng   suǒ cóng wēi shí nián jiǔ yóu   wéi zhī    
xià bo zhū liáng   zhái zhào xiāng jué shí sàng   dàn de suǒ    
shǒu zhí sōng qiū   shēn zhān xiá guǒ liǎng dàn   zhī qín zhī    
zhě tàn shì   xíng zhě niǎo zhù jiào hào rén   cāo léi    
míng míng cháng hún   suǒ huò zhī jiā chéng zhōng   wéi zhōng dào shī    
bàn jiā shì   shǎo wèi ér xīn bēi shēn hǎi xíng   jiān shān cuī    
chéng guàn bái   yōu guāng líng hóng wén liè luò   luò fēi    
gài chù   jié chí zhì zhāng shì zhě shǐ   rén 使 yóu    
shuí wèi xiào chuán   shuí wèi huáng juàn bēi yǒu huái shàng wēng wèi   shù suī yáng shī    
shū tài shǐ shì   lìng