岁晚怀故人

宋代 陆游
衰髯白尽无添处,病骨臞然欲折时。 客抱琴来聊瀹茗,吏封印去又哦诗。 山横城上势如压,角动楼头声正悲。 零落断鸿书不到,岁残何以慰相思?
shuāi rán bái jǐn tiān chù   bìng rán zhé shí  
bào qín lái liáo yuè míng   fēng yìn yòu ó shī  
shān héng chéng shàng shì   jiǎo dòng lóu tóu shēng zhèng bēi  
líng luò duàn hóng 鸿 shū dào   suì cán wèi xiāng