岁晚

宋代 陆游
岁晚霜风正怒号,荒村败屋拥藜蒿。 穷犹可勉圣贤事,老岂遽忘铅椠劳。 从宦虽如棋已决,治经窃比茧初缫。 闭门养气渊源在,未敢摧伤学楚骚。
suì wǎn shuāng fēng zhèng háo   huāng cūn bài yōng hāo
qióng yóu miǎn shèng xián shì   lǎo wàng qiān qiàn láo
cóng huàn suī jué   zhì jīng qiè jiǎn chū sāo
mén yǎng yuān yuán zài   wèi gǎn cuī shāng xué chǔ sāo