随“诗旅团”自银川至额济纳旗客途走笔
一串驼铃入混茫,此行真欲破天荒。数声寒雁秋云白,千里横沙塞草黄。
食野诚如诗所道,开边代有国之殇。光阴只是寻租者,赚取人间百样忙。
yī
一
chuàn
串
tuó
驼
líng
铃
rù
入
hùn
混
máng
茫
,
cǐ
此
xíng
行
zhēn
真
yù
欲
pò
破
tiān
天
huāng
荒
。
。
shù
数
shēng
声
hán
寒
yàn
雁
qiū
秋
yún
云
bái
白
,
qiān
千
lǐ
里
héng
横
shā
沙
sāi
塞
cǎo
草
huáng
黄
。
。
shí
食
yě
野
chéng
诚
rú
如
shī
诗
suǒ
所
dào
道
,
kāi
开
biān
边
dài
代
yǒu
有
guó
国
zhī
之
shāng
殇
。
。
guāng
光
yīn
阴
zhǐ
只
shì
是
xún
寻
zū
租
zhě
者
,
zhuàn
赚
qǔ
取
rén
人
jiān
间
bǎi
百
yàng
样
máng
忙
。
。