岁穷

宋代 陆游
困厄身如寄,推迁岁忽穷。 百年均昨梦,万古一飞鸿。 夜瓮鸣春酒,晨畦撷晚菘。 属餍童子笑,便腹负吾翁。
kùn è shēn   tuī qiān suì qióng
bǎi nián jūn zuó mèng   wàn fēi hóng 鸿
wèng míng chūn jiǔ   chén xié wǎn sōng
shǔ yàn tóng xiào   biàn 便 wēng