岁暮作

宋代 孔平仲
目极天地旷,心凄原野荒。高梧脱叶瘦,冻雀抱枝僵。 松柏凌寒在,雕鸿得意翔。平时岂相混,此日辨风霜。
tiān kuàng   xīn yuán huāng gāo tuō shòu dòng   què bào zhī jiāng    
sōng bǎi líng hán zài   diāo hóng 鸿 xiáng píng shí xiāng hùn   biàn fēng shuāng