岁暮雪晴山斋肆目偶阅谢皋羽诗穷冬疑有雨一雪却成晴喜其精妙因衍为韵赋小诗十章 其二

明代 文徵明
积雪缟晴昼,离离见高松。眷兹岁寒枝,不复知春冬。 旭光时明灭,奄忽浮云踪。尘心不能戢,岁晏徒忡忡。
xuě gǎo qíng zhòu   jiàn gāo sōng juàn suì hán zhī   zhī chūn dōng    
guāng shí míng miè   yǎn yún zōng chén xīn néng suì   yàn chōng chōng