岁暮西还时李生云沾方读盐铁论
积雪冻关河,我行复千里。忽闻弦诵声,远出衡门里。
在汉方盛时,言利宏羊始。桓生书一编,恢卓有深旨。
发愤刺公卿,嗜利无廉耻。片言折斗筲,笃论垂青史。
矧乃衰乱仍,征敛横无纪。转饷七盘山,骨满秦川底。
太息问朝绅,食粟斯已矣。幸哉荀卿门,尚有苞邱子。
jī
积
xuě
雪
dòng
冻
guān
关
hé
河
,
wǒ
我
xíng
行
fù
复
qiān
千
lǐ
里
。
。
hū
忽
wén
闻
xián
弦
sòng
诵
shēng
声
,
yuǎn
远
chū
出
héng
衡
mén
门
lǐ
里
。
。
zài
在
hàn
汉
fāng
方
shèng
盛
shí
时
,
yán
言
lì
利
hóng
宏
yáng
羊
shǐ
始
。
。
huán
桓
shēng
生
shū
书
yī
一
biān
编
,
huī
恢
zhuó
卓
yǒu
有
shēn
深
zhǐ
旨
。
。
fā
发
fèn
愤
cì
刺
gōng
公
qīng
卿
,
shì
嗜
lì
利
wú
无
lián
廉
chǐ
耻
。
。
piàn
片
yán
言
zhé
折
dǒu
斗
shāo
筲
,
dǔ
笃
lùn
论
chuí
垂
qīng
青
shǐ
史
。
。
shěn
矧
nǎi
乃
shuāi
衰
luàn
乱
réng
仍
,
zhēng
征
liǎn
敛
héng
横
wú
无
jì
纪
。
。
zhuǎn
转
xiǎng
饷
qī
七
pán
盘
shān
山
,
gǔ
骨
mǎn
满
qín
秦
chuān
川
dǐ
底
。
。
tài
太
xī
息
wèn
问
cháo
朝
shēn
绅
,
shí
食
sù
粟
sī
斯
yǐ
已
yǐ
矣
。
。
xìng
幸
zāi
哉
xún
荀
qīng
卿
mén
门
,
shàng
尚
yǒu
有
bāo
苞
qiū
邱
zi
子
。
。