岁幕还家

唐代 于邺
东西流不驻,白日与车轮。 残雪半成水,微风应欲春。 几经他国岁,已减故乡人。 回首长安道,十年空苦辛。
dōng 西 liú zhù   bái chē lún
cán xuě bàn chéng shuǐ   wēi fēng yīng chūn
jīng guó suì   jiǎn xiāng rén
huí shǒu cháng ān dào   shí nián kōng xīn