岁暮感怀以余年谅无几休日怆已迫为韵

宋代 陆游
我壮已早衰,晨镜每惆怅;药物姑自持,耆老曷敢望。 造物有乘除,贫悴博无恙。 归乡更多感,朋旧尽凋丧。 客来多避席,谓我丈人行。 此意讵敢忘,报子以直谅。
zhuàng zǎo shuāi   chén jìng měi chóu chàng   yào chí   lǎo gǎn wàng
zào yǒu chéng chú   pín cuì yàng
guī xiāng gèng duō gǎn   péng jiù jǐn diāo sàng
lái duō   wèi zhàng rén xíng
gǎn wàng   bào zi zhí liàng