岁暮感怀

宋代 王禹偁
岁暮山城放逐臣,老从霄汉委泥尘。 公卿别後全无信,兄弟书来只说贫。 眼看青山休未得,鬓垂华发摘空频。 文章气概成何事,沾惹虚名误此身。
suì shān chéng fàng zhú chén   lǎo cóng xiāo hàn wěi chén
gōng qīng bié hòu quán xìn   xiōng shū lái zhǐ shuō pín
yǎn kàn qīng shān xiū wèi   bìn chuí huá zhāi kōng pín
wén zhāng gài chéng shì   zhān míng shēn