岁暮福昌怀古四首其三{李贺宅}
少年词笔动时人,末俗文章久失真。
独爱诗篇超物象,只应山水与精神。
清溪水拱荒凉宅,幽谷花开寂寞春。
天上玉楼终恍惚,人间遗事已埃尘。
shào
少
nián
年
cí
词
bǐ
笔
dòng
动
shí
时
rén
人
,
mò
末
sú
俗
wén
文
zhāng
章
jiǔ
久
shī
失
zhēn
真
。
dú
独
ài
爱
shī
诗
piān
篇
chāo
超
wù
物
xiàng
象
,
zhǐ
只
yīng
应
shān
山
shuǐ
水
yǔ
与
jīng
精
shén
神
。
qīng
清
xī
溪
shuǐ
水
gǒng
拱
huāng
荒
liáng
凉
zhái
宅
,
yōu
幽
gǔ
谷
huā
花
kāi
开
jì
寂
mò
寞
chūn
春
。
tiān
天
shàng
上
yù
玉
lóu
楼
zhōng
终
huǎng
恍
hū
惚
,
rén
人
jiān
间
yí
遗
shì
事
yǐ
已
āi
埃
chén
尘
。