岁暮风雨

宋代 陆游
一冬少雨雪,人意常昏昏。 夜半有奇事,雨声卷江村。 陆子真老农,破屋依颓垣,扶持衰病身,收召谴逐魂。 手烹墙阴荠,美若乳下豚;听雨取一醉,不厌村酒浑。 眼眚灯生晕,衣弊虱可扪。 父子幸相守,万事何足论!
dōng shǎo xuě   rén cháng hūn hūn
bàn yǒu shì   shēng juǎn jiāng cūn
zhēn lǎo nóng   tuí yuán   chí shuāi bìng shēn   shōu zhào qiǎn zhú hún
shǒu pēng qiáng yīn   měi ruò xià tún   tīng zuì   yàn cūn jiǔ hún
yǎn shěng dēng shēng yūn   shī mén
xìng xiāng shǒu   wàn shì lùn