岁暮

唐代 白居易
惨澹岁云暮,穷阴动经旬。霜风裂人面,冰雪摧车轮。 而我当是时,独不知苦辛。晨炊廪有米,夕爨厨有薪。 夹帽长覆耳,重裘宽裹身。加之一杯酒,煦妪如阳春。 洛城士与庶,比屋多饥贫。何处炉有火,谁家甑无尘。 如我饱暖者,百人无一人。安得不惭愧,放歌聊自陈。
cǎn dàn suì yún   qióng yīn dòng jīng xún shuāng fēng liè rén miàn   bīng xuě cuī chē lún
ér dàng shì shí   zhī xīn chén chuī lǐn yǒu   cuàn chú yǒu xīn
jiā mào zhǎng ěr   chóng qiú kuān guǒ shēn jiā zhī bēi jiǔ   yáng chūn
luò chéng shì shù   duō pín chǔ yǒu huǒ   shuí jiā zèng chén
bǎo nuǎn zhě   bǎi rén rén ān cán kuì   fàng liáo chén