岁暮

明代 王守仁
兀坐经旬成木石,忽惊岁暮还思乡。高檐白日不到地,深夜黠鼠时登床。 峰头霁雪开草阁,瀑下古松閒石房。溪鹤洞猿尔无恙,春江归棹吾相将。
zuò jīng xún chéng shí   jīng suì hái xiāng gāo yán bái dào shēn   xiá shǔ shí dēng chuáng    
fēng tóu xuě kāi cǎo   xià sōng xián shí fáng dòng yuán ěr yàng chūn   jiāng guī zhào xiāng jiāng