邃经堂

宋代 李廌
男子宜读书,读书须五车。 纸腐唇自裂,岂为刳心鱼。 吾子少年时,青云得意初。 英华发清端,赋笔凌相如。 自试文石陛,竚召承明庐。 孝隐二十年,复与志利疏。 轩裳不挂眼,钟鼓悦爰居。 归来邃经堂,志惟与道俱。 架上数万卷,偃仰时卷舒。 使彼夙昔人,微言幸发摅。 春洲生兰苕,寒溪脱红蕖。 逍遥适所愿,未可咏归欤。 上方宵旰暇,夜殿诵子虚。
nán shū   shū chē
zhǐ chún liè   wèi xīn
shào nián shí   qīng yún chū
yīng huá qīng duān   líng xiàng
shì wén shí   zhù zhào chéng míng
xiào yǐn èr shí nián   zhì shū
xuān cháng guà yǎn   zhōng yuè yuán
guī lái suì jīng táng   zhì wéi dào
jià shàng shù wàn juàn   yǎn yǎng shí juǎn shū
shǐ 使 rén   wēi yán xìng shū
chūn zhōu shēng lán tiáo   hán tuō hóng
xiāo yáo shì suǒ yuàn   wèi yǒng guī
shàng fāng xiāo gàn xiá   diàn 殿 sòng