岁寒谷 其一

宋代 刘攽
高松含悲风,绿竹带凝雪。碧落翻怒涛,深崖堕寒月。 萧条非人境,合沓隐城阙。爽气露草木,精神立毛发。 初无隐居迹,似为吾人发。世事谁得捐,相从理营窟。
gāo sōng hán bēi fēng   绿 zhú dài níng xuě luò fān tāo shēn   duò hán yuè    
xiāo tiáo fēi rén jìng   yǐn chéng què shuǎng cǎo jīng   shén máo    
chū yǐn   shì wèi rén shì shì shuí juān xiāng   cóng yíng