岁冬至唐村坟山扫松

宋代 卫宗武
忆昔入此山,首夏接春季。 谷鸟正嚘嘤,芬芳尤妩媚。 青青交道杉,森郁互参倚。 谁乎一叱咤,斩艾如草薙。 遂令墟墓间,常抱斧斤耻。 仅存盘涧松,绰有虬龙势。 矫矫千岁姿,昂霄犹舞翠。 我来省松槚,适当谷之昧。 石齿咽残流鸣族,息群喙。 木石缩羽鳞,风霜剪菑翳。 害然眼界清,如至人境外。 意行步崎岖,白云生屐履。 林光渍欲流,冉冉湿衣袂。 曾来入画图,人行绝毡毳。 风尘不可到,心迹两无秽。 追寻得良俦,清吟可相配。 不效互唱酬,日与青山对。 兹游拟畅情,俄值风雨晦。 渐喜迫新阳,天地宁久闭, 屋角数点明,冰花送春意。
shān   shǒu xià jiē chūn  
niǎo zhèng yōu yīng   fēn fāng yóu mèi  
qīng qīng jiāo dào shān   sēn cān  
shuí chì zhà   zhǎn ài cǎo  
suì lìng jiān   cháng bào jīn chǐ  
jǐn cún pán jiàn sōng   chuò yǒu qiú lóng shì  
jiǎo jiǎo qiān suì 姿   áng xiāo yóu cuì  
lái shěng sōng jiǎ   shì dàng zhī mèi  
shí chǐ 齿 yàn cán liú míng   qún huì  
shí suō lín   fēng shuāng jiǎn  
hài rán yǎn jiè qīng   zhì rén jìng wài  
xíng   bái yún shēng  
lín guāng liú   rǎn rǎn shī 湿 mèi  
céng lái huà   rén xíng jué zhān cuì  
fēng chén dào   xīn liǎng huì  
zhuī xún liáng chóu   qīng yín xiāng pèi  
xiào chàng chóu   qīng shān duì  
yóu chàng qíng   é zhí fēng huì  
jiàn xīn yáng   tiān níng jiǔ  
jiǎo shǔ diǎn míng   bīng huā sòng chūn