隋堤写怀寄上右丞

宋代 毛滂
前年买符入函谷,归来柴车仍露宿。 似联石室陈图书,敢累山公为题目。 苍梧只觉波浪高,尺泽那知鳞尾秃。 已将倦翮谢风云,便拟閒身寄松竹。 保庸复来良自嗤,聊池尔耳谁能卜。 生长寒乡非挟炭,老去刚肠徒仰屋。 此日可惜那敢轻,流年已徂无计逐。 淮山可人长好色,随潮入落裁瞬息。 隋堤官柳今许长,前年雪里曾相识。 尚有寒蜩抱残叶,晚风凄瑟真相逼。 斜阳更在柁楼明,孤烟已转榆湾黑。 浊流奔猛似欺人,前去高桅万牛力。 但令寸进殊不恶,行或止这那可测。 朝廷无阶亦何往,想见夔龙在君侧。 取士端须拔十五,除吏何妨论八百。 为郎二世疑有命,自著一生能几屐。 定知此意不在多,久从笔研安能掷。 太常掌故本下才,未怪间关难射策。 仲翁陆陆元先售,却令小苍东门后。 人生有志将毋同,异时善舞输长袖。 此去谁家借蹇驴,偪仄终看饭山瘦。 平生读书过百纸,本是烟波钓徒尔。 笔直床茶灶轻鼎钟,雨笠烟蓑傲朱紫。 如今却著从事衫,犹喜无材堪鼓吏。 自从束带对小儿,久妨痛饮追名士。 会须出处今勇决,进仍不合当休矣。 试来乞公五十犗,投竿往觅任公子。 岂特区区守鲋鯢,更与侯生向温水。
qián nián mǎi hán   guī lái chái chē réng 宿
shì lián shí shì chén shū   gǎn lèi shān gōng wèi
cāng zhǐ jué làng gāo   chǐ zhī lín wěi
jiāng juàn xiè fēng yún   biàn 便 xián shēn sōng zhú
bǎo yōng lái liáng chī   liáo chí ěr ěr shuí néng bo
shēng zhǎng hán xiāng fēi xié tàn   lǎo gāng cháng yǎng
gǎn qīng   liú nián zhú
huái shān rén zhǎng hào   suí cháo luò cái shùn
suí guān liǔ jīn cháng   qián nián xuě céng xiāng shí
shàng yǒu hán tiáo bào cán   wǎn fēng zhēn xiàng
xié yáng gèng zài tuó lóu míng   yān zhuǎn wān hēi
zhuó liú bēn měng shì rén   qián gāo wéi wàn niú
dàn lìng cùn jìn shū è   xíng huò zhǐ zhè
cháo tíng jiē wǎng   xiǎng jiàn kuí lóng zài jūn
shì duān shí   chú fáng lùn bǎi
wèi láng èr shì yǒu mìng   zhù shēng néng
dìng zhī zài duō   jiǔ cóng yán ān néng zhì
tài cháng zhǎng běn xià cái   wèi guài jiān guān nán shè
zhòng wēng yuán xiān shòu   què lìng xiǎo cāng dōng mén hòu
rén shēng yǒu zhì jiāng tóng   shí shàn shū cháng xiù
shuí jiā jiè jiǎn   zhōng kàn fàn shān shòu
píng shēng shū guò bǎi zhǐ   běn shì yān diào ěr
zhí chuáng chá zào qīng dǐng zhōng   yān suō ào zhū
jīn què zhù cóng shì shān   yóu cái kān
cóng shù dài duì xiǎo ér   jiǔ fáng tòng yǐn zhuī míng shì
huì chū chù jīn yǒng jué   jìn réng dāng xiū
shì lái gōng shí jiè   tóu gān 竿 wǎng rèn gōng
shǒu   gèng hóu shēng xiàng wēn shuǐ