隋堤柳-悯亡国也

唐代 白居易
隋堤柳,岁久年深尽衰朽。风飘飘兮雨萧萧, 三株两株汴河口。老枝病叶愁杀人,曾经大业年中春。 大业年中炀天子,种柳成行夹流水。西自黄河东至淮, 绿阴一千三百里。大业末年春暮月,柳色如烟絮如雪。 南幸江都恣佚游,应将此柳系龙舟。紫髯郎将护锦缆, 青娥御史直迷楼。海内财力此时竭,舟中歌笑何日休。 上荒下困势不久,宗社之危如缀旒。炀天子, 自言福祚长无穷,岂知皇子封酅公。龙舟未过彭城阁, 义旗已入长安宫。萧墙祸生人事变,晏驾不得归秦中。 土坟数尺何处葬,吴公台下多悲风。二百年来汴河路, 沙草和烟朝复暮。后王何以鉴前王,请看隋堤亡国树。
suí liǔ   suì jiǔ nián shēn jǐn shuāi xiǔ fēng piāo piāo xiāo xiāo  
sān zhū liǎng zhū biàn kǒu lǎo zhī bìng chóu shā rén   céng jīng nián zhōng chūn
nián zhōng yáng tiān   zhǒng liǔ chéng háng jiā liú shuǐ 西 huáng dōng zhì huái  
绿 yīn qiān sān bǎi nián chūn yuè   liǔ yān xuě
nán xìng jiāng yóu   yīng jiāng liǔ lóng zhōu rán láng jiàng jǐn lǎn  
qīng é shǐ zhí lóu hǎi nèi cái shí jié   zhōu zhōng xiào xiū
shàng huāng xià kùn shì jiǔ   zōng shè zhī wēi zhuì liú yáng tiān  
yán zuò zhǎng qióng   zhī huáng fēng gōng lóng zhōu wèi guò péng chéng  
cháng ān gōng xiāo qiáng huò shēng rén shì biàn   yàn jià guī qín zhōng
fén shù chǐ chǔ zàng   gōng tái xià duō bēi fēng èr bǎi nián lái biàn  
shā cǎo yān cháo hòu wáng jiàn qián wáng   qǐng kàn suí wáng guó shù