隋堤采蕈

宋代 毛滂
老夫少时性豪侈,颇复慨想诸公子。 家徒四壁不自怜,客来笑呼客且止。 牧羊幸得时击鲜,种秫足救瓶罍耻。 萍虀豆粥何足数,红粱雀黍屡登匕。 老来百呼无一诺,空瓢但酌三江水。 侍祠何功费太他,月赐万钱良过矣。 秋采菊英春采荠,岁月无忧三百指。 西湖两年相慰藉,东风为长莼丝紫。 年来吏满官有程,退无可耕那得已。 晓猿夜鹤谢游从,笔床茶灶供行李。 异时浮家淮海上,鱼暇舟量贱无比。 白鱼截玉数尺长,本不论钱数鲂鲤。 只今寸鳞乃许价,无鱼自应相贵尔, 谓当此行且空饭,弹铗而歌绕淮市。 谁知一饱不足虑,造物尚得相料理。 榆堤雨润风力和,老杨出菌雏骈觜。 轮囷长芽长云叶,磊落小丛攒玉蕊。 呼儿采掇归自烹,不遣辛酸乱清美。 五芝风味均茵凭,八珍品自当奴婢。 不贪俎豆逐驽马,肯同腥羶怒蝼蚁。 君看五鼎或杀身,未如老杨饥足恃。 后逢枯朽慎重勿薪,太和蒸之有如此。
lǎo shǎo shí xìng háo chǐ   kǎi xiǎng zhū gōng
jiā lián   lái xiào qiě zhǐ
yáng xìng de shí xiān   zhǒng shú jiù píng léi chǐ
píng dòu zhōu shù   hóng liáng què shǔ dēng
lǎo lái bǎi nuò   kōng piáo dàn zhuó sān jiāng shuǐ
shì gōng fèi tài   yuè wàn qián liáng guò
qiū cǎi yīng chūn cǎi   suì yuè yōu sān bǎi zhǐ
西 liǎng nián xiāng wèi jiè   dōng fēng wèi zhǎng chún
nián lái mǎn guān yǒu chéng   tuì 退 gēng de
xiǎo yuán xiè yóu cóng   chuáng chá zào gōng xíng
shí jiā huái hǎi shàng   xiá zhōu liàng jiàn
bái jié shù chǐ zhǎng   běn lùn qián shù fáng
zhī jīn cùn lín nǎi jià   yīng xiāng guì ěr  
wèi dāng xíng qiě kōng fàn   dàn jiá ér rào huái shì
shéi zhī bǎo   zào shàng xiāng liào
rùn fēng   lǎo yáng chū jūn chú pián
lún qūn zhǎng cháng yún   lěi luò xiǎo cóng zǎn ruǐ
ér cǎi duō guī pēng   qiǎn xīn suān luàn qīng měi
zhī fēng wèi jūn yīn píng   zhēn pǐn dāng
tān dòu zhú   kěn tóng xīng shān lóu
jūn kàn dǐng huò shā shēn   wèi lǎo yáng shì
hòu féng xiǔ shèn zhòng xīn   tài zhēng zhī yǒu