岁草

清代 顾炎武
平生慕古人,立志固难满。自觉分寸长,用之终已短。 良友日零落,悽悽独无伴。流离三十年,苟且图饱煖。 壮岁尚无闻,及今益樗散。治蜀想武侯,匡周叹微管。 愿一整颓风,俗人谓迂缓。孤灯照遗经,雪深坐空馆。 一岁倏遒尽,我行复何如。何为穷巷中,悄然日閒居。 未敢听轮扁,且读堂上书。糟粕虽已陈,致治良有馀。 典谟化刀笔,衣冠等猿狙。孰令六代后,一变贞观初。 四海皆农桑,弦歌遍井闾。我亦返山中,耦耕伴长沮。
píng shēng rén   zhì nán mǎn jué fēn cùn cháng   yòng zhī zhōng duǎn
liáng yǒu líng luò   bàn liú sān shí nián   gǒu qiě bǎo nuǎn
zhuàng suì shàng wén   jīn chū sàn zhì shǔ xiǎng hóu   kuāng zhōu tàn wēi guǎn
yuàn zhěng tuí fēng   rén wèi huǎn dēng zhào jīng   xuě shēn zuò kōng guǎn
suì shū qiú jìn   xíng wéi qióng xiàng zhōng   qiǎo rán xián
wèi gǎn tīng lún biǎn   qiě táng shàng shū zāo suī chén   zhì zhì liáng yǒu
diǎn huà dāo   guān děng yuán shú lìng liù dài hòu   biàn zhēn guàn chū
hǎi jiē nóng sāng   xián biàn jǐng fǎn shān zhōng   ǒu gēng bàn cháng