宿横溪桥

宋代 华岳
夜宿横溪烟霭间,眉头归路万山攒。 连天麦浪波千顷,扑地杨花雪一团。 余镪不供春后醖,夹衾犹怯夜来寒。 征夫莫怪车音涩,自是愁多行路难。
宿 héng yān ǎi jiān   méi tóu guī wàn shān zǎn  
lián tiān mài làng qiān qǐng   yáng huā xuě tuán  
qiāng gōng chūn hòu yùn   jiā qīn yóu qiè lái hán  
zhēng guài chē yīn   shì chóu duō xíng nán