宿合溜驿

宋代 张耒
空庭野雀噪,客至休我驹。 尽日冲尘沙,解裘振裳裾。 荧荧青灯光,夜永寒堂虚。 破窗见星斗,明月照广除。 构火旋烹煎,妻儿具盘盂。 强饭一为饱,困眠体微舒。 嗟我山野姿,懒拙与世疏。 如何强所难,妄蹑仕进途。 已习未易舍,欲行倦驰驱。 悲哉不早计,既晚空嗟吁。
kōng tíng què zào   zhì xiū  
jìn chōng chén shā   jiě qiú zhèn cháng  
yíng yíng qīng dēng guāng   yǒng hán táng  
chuāng jiàn xīng dǒu   míng yuè zhào guǎng 广 chú  
gòu huǒ xuán pēng jiān   ér pán  
qiáng fàn wèi bǎo   kùn mián wēi shū  
jiē shān 姿   lǎn zhuō shì shū  
qiáng suǒ nán   wàng niè shì jìn  
wèi shě   xíng juàn chí  
bēi zāi zǎo   wǎn kōng jiē