宿归宗寺

宋代 王十朋
好山无数不知名,路入禅林气更清。岩石有时开镜面,溪流入夜作鸾声。 临池墨客馀风韵,拭眼高僧避宠荣。安得清风生两腋,紫霄峰顶望寰瀛。
hǎo shān shù zhī míng   chán lín gèng qīng yán shí yǒu shí kāi jìng miàn   liú zuò luán shēng    
lín chí fēng yùn   shì yǎn gāo sēng chǒng róng ān qīng fēng shēng liǎng   xiāo fēng dǐng wàng huán yíng