宿归仁寺

宋代 张嵲
精蓝置屋切云根,此地何从着世纷。 缥缈僧窗更临水,氛氲崖树欲参云。 青山细认千重叠,暮气徐观万里曛。 两岸虫鸣灯一点,舟人相语夜深闻。
jīng lán zhì qiè yún gēn   cóng zhe shì fēn  
piāo miǎo sēng chuāng gèng lín shuǐ   fēn yūn shù cān yún  
qīng shān rèn qiān chóng dié   guān wàn xūn  
liǎng àn chóng míng dēng diǎn   zhōu rén xiàng shēn wén