宿观音寺三绝 其二

宋代 李之仪
乌啼鹊噪趁初晴,百舌新调燕羽轻。滑滑竹鸡催布谷,声声鶗鴂唤流莺。
què zào chèn chū qíng   bǎi shé xīn diào yàn qīng huá huá zhú cuī   shēng shēng jué huàn liú yīng