宿高田

清代 屈大均
夜久林风息,溪声静欲无。流萤知客冷,宿鸟似人孤。 拂石难为卧,鸣琴亦自娱。高楼怜有女,此夕听啼乌。
jiǔ lín fēng   shēng jìng liú yíng zhī lěng   niǎo 宿 shì rén    
shí nán wéi   míng qín gāo lóu lián yǒu   tīng