宿高密

元代 戴良
长涂跋且涉,征车驰复息。晓旦发东胶,落景次高密。 城居不几户,驿舍仅容膝。仆马立空旷,徒侣话曛黑。 客情既牢落,世议复纷惑。前险虽幸过,后艰方未测。 骨肉在远道,亲朋皆异域。纵云当别家,胡乃轻去国。 明朝望乡处,呜咽泪沾臆。
cháng qiě shè   zhēng chē chí xiǎo dàn dōng jiāo luò   jǐng gāo    
chéng   驿 shě jǐn róng kōng kuàng   huà xūn hēi    
qíng láo luò   shì fēn huò qián xiǎn suī xìng guò hòu   jiān fāng wèi    
ròu zài yuǎn dào   qīn péng jiē zòng yún dāng bié jiā   nǎi qīng guó    
míng cháo wàng xiāng chù   lèi zhān