宿分水关

宋代 王称
凌晨起刍秣,驱马白云间。倒窥猿鹤岑,薄暮宿层关。 关门闭古色,落日鸣哀湍。我行倦前征,憩息天风寒。 下临群壑阴,仰视星宇宽。揽衣不成寐,脱剑膝上弹。 剑歌有馀情,岂为行路难。
líng chén chú   bái yún jiān dào kuī yuán cén   céng 宿 guān    
guān mén   luò míng āi tuān xíng juàn qián zhēng   tiān fēng hán    
xià lín qún yīn   yǎng shì xīng kuān lǎn chéng mèi tuō   jiàn shàng dàn    
jiàn yǒu qíng   wéi xíng nán