宿芳润用壁间韵

宋代 方岳
只为梧桐怨夜长,不知杨柳老年芳。 林梢一片过云雨,便作秋声占取凉。
zhǐ wèi tóng yuàn zhǎng   zhī yáng liǔ lǎo nián fāng  
lín shāo piàn guò yún   biàn 便 zuò qiū shēng zhàn liáng